Dân Mỹ sống trong sợ hãi?

Mặc dù quyền riêng tư của công dân Mỹ và nhiều quốc gia khác được bảo vệ tối đa nhưng không ai rõ các liên lạc cá nhân của họ có bị theo dõi hay không?

Theo một cựu quan chức FBI (Cục Điều tra Liên bang Mỹ), gần như tất cả nhất cử nhất động của người dân nước này đều bị ghi lại. Với lý do bảo vệ an ninh quốc gia, có khả năng Chính phủ Mỹ đang lưu trữ một lượng cơ sở dữ liệu cực lớn mà ở đó mọi liên lạc nội địa đều bị ghi lại và lưu trữ cho mục đích phân tích và theo dõi. Mỗi ngày tại NSA (Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ) có tới 1,7 tỉ e-mail, cuộc gọi và các loại hình liên lạc khác được ghi lại.

Hồi tháng năm vừa qua, Tim Clemente, một cựu thành viên của nhóm Đặc nhiệm chống khủng bố liên kết đã có cuộc trả lời phỏng vấn đài CNN liên quan tới vụ điều tra của FBI đối với Katherine Russell, vợ hung thủ Erin Burnett, kẻ đã gây ra vụ đánh bom Boston. Theo đó, hiện góa phụ này đang bị chính quyền liên bang điều tra nhằm xác định xem người này có biết trước âm mưu đánh bom hoặc trợ giúp cho chồng mình và anh chồng trốn thoát hay không. Có một điểm đánh lưu ý là cuộc gọi giữa Russell và Tsarnaev đã bị ghi lại sau khi ảnh nghi phạm Tamerian được công bố để nhận diện. Theo Clemente, ngay cả khi Russell không hợp tác với các nhà điều tra thì chính quyền liên bang vẫn có biện pháp xác định tất cả cuộc gọi của những người liên quan. Và trên thực tế thì họ có thể nghe lại toàn bộ các cuộc gọi này.

Trong thế giới tình báo, có nhiều phương tiện được vận dụng để thu thập thông tin. Đây không phải là những thông tin sử dụng cho mục đích hình sự mà nhằm phục vụ cho các cuộc điều tra chống khủng bố và phản gián. Về phương diện liên lạc điện tử, theo lý thuyết không có bất cứ cuộc liên lạc nào là an toàn và không thể không bị theo dõi, vấn đề là thông tin đó có đáng bị dõi theo hay không. Mỹ và nhiều quốc gia mạnh về công nghệ khác đang duy trì nhiều cỗ máy khổng lồ, cả trên mặt đất lẫn trên vũ trụ để phân tích và sàng lọc các liên lạc điện tử trên toàn thế giới.

Trong nhiều năm qua, người ta hay nói nhiều tới công nghệ Uber Communication DVR của NSA, vốn được sử dụng để mở rộng mạng lưới thông tin toàn cầu GIG nhằm xử lý hàng nghìn tỷ TB dữ liệu. Trang web của NSA mô tả chương trình GIG như một hệ thống mạng tập trung hoạt động toàn cầu nhằm cung cấp khả năng xử lý, lưu trữ, quản lý và truyền tin. GIG hỗ trợ tất cả các đơn vị liên quan tới vấn đề an ninh như Bộ Quốc phòng, an ninh quốc gia và các nhiệm vụ liên quan của cộng đồng tình báo cùng với các đơn vị chức năng chiến lược, tác chiến, chiến thuật và kinh doanh, cả trong thời chiến, trong khủng hoảng và thời bình.

Vậy mạng lưới của hệ thống dữ liệu này rộng tới mức nào. Theo một phân tích của Washington Post năm 2010 thì mỗi ngày các hệ thống tiếp nhận thông tin tại NSA can thiệp và lưu trữ tới 1,7 tỉ e-mail, cuộc gọi và các loại hình liên lạc khác. Đây là kết quả của hoạt động gián điệp và theo dõi cả trong nước lẫn ngoài nước. Cũng theo Washington Post, hệ thống theo dõi liên lạc của NSA chỉ yếu đặt tại thủ đổ Washington. Tuy nhiên, trong một bài điều tra hồi năm ngoái của Wired, hệ thống này sẽ được di chuyển sang một khu phức hợp mới trị giá hàng tỉ USD của NSA tại xa mạc Utah, hiện đang trong giai đoạn hoàn tất và dự kiến sẽ đi vào hoạt động từ cuối năm nay. Theo như báo cáo của Wired, các hệ thống cơ sở dữ liệu gần như không giới hạn tại khu phức hợp này có thể lưu trữ tất cả loại hình liên lạc, bao gồm toàn bộ nội dung e-mail riêng tư, các cuộc điện thoại di động, các truy vấn tìm kiếm trên Google và các loại giao dịch cá nhân kiểu như hóa đơn đỗ xe, nhận ký du lịch, hay thậm chí là cả hóa đơn mua sách. Theo một quan chức tình báo cao cấp thì cơ sở tại Utah còn là công cụ quan trọng của NSA để phá các loại mật mã.

Trong khi đó, Wall Street Journal năm ngoái nói rằng Nhà Trắng đã đồng ý cho Trung tâm chống khủng bố quốc gia (NCTC) thu thập hàng triệu bản ghi liên lạc của công dân Mỹ ngay cả khi những người này không nằm trong diện tội phạm hoặc nghi vấn điều tra. Ngoài ra, một số quy định mới của chính phủ còn cho phép các cơ quan nhà nước có thể lưu giữ lại thông tin người dân trong vòng 5 năm, so với trước đây chỉ có 6 tháng.

Tuy nhiên, cho dù cơ sở dữ liệu có lớn đến chừng nào và thuật toán phân tích có phức tạp đến đâu thì cũng không có một cơ quan riêng lẻ nào có thể đủ sức theo dõi tất cả những liên lạc trên thế giới. Đơn giản là sẽ không có đủ các nhà phân tích và người dịch thuật để cho một khối lượng công việc khổng lồ đến như vậy. Nhưng cũng cần nhấn mạnh rằng các hệ thống siêu hoặc chuyên dụng vẫn có thể tổng hợp và phát hiện những liên lạc có vấn đề và từ đó chúng có thể dò ra toàn bộ các liên hệ trước đây và trong quá khứ của một người.

Theo: XHTT

Bài viết liên quan